Mn nghe review MẮC BIẾC vui vui theo quan điểm của cô bạn xinh xinh này nha.

Mình mới đi xem phim về, bài hát cất lên một cách mộc mạc giữa phim làm nhân vật Ngạn như một thanh âm trong trẻo nhẹ nhàng.
Cảm nhận ko chỉ phim hay mà chính nhạc PMQ đã thổi hồn cho bộ phim thêm gần với mn.
Bộ phim cũng là tiểu thuyết gắn liền với thời thơ ấu.
Xem xong vẫn đọng lại sự man mác buồn cho một cái kết ko trọn của phim, nhưng có lẽ đó chính là cuộc sống.
Nên phim cho ta những trải nghiệm bài học thấy chính mình trong đó.
Đừng bỏ lỡ người thương minh và chuyến xe trở về nơi yêu thương.
Ai rồi cũng khác nhưng khác như thế nào vẫn là do ta.
Cố gắng trong cuộc sống này sống trọn hơn để ko bỏ lỡ nuối tiếc như Hà Lan khi nhìn Ngạn, và thấy lỗi lầm khi nhìn vào Trà Long.
Chi tiết cuối phim Trà Long thích Ngạn có lẽ theo mình chỉ như tình cảm gđ vì bên bé cả một thời gian dài và bé tuy mới lớn nhưnh vẫn hiểu được tình cảm muốn có là phải cố gắng và giữ lấy, chứ ko vì yêu đuối sợ hãi mà bỏ lỡ đi. Vẫn giúp Hà Lan nhận ra và đi tìm Ngạn, vậy cũng đủ cho chính ta nhìn thấy và sau này cố gắng ko bỏ lỡ những điều đẹp đẽ trong đời.
Trà Long như hiện thân cho sự mạnh mẽ độc lập của giới trẻ ngày nay sống vui vẻ dù khó khăn, độc lập và hết mình với điều mình yêu quý.
Cuối cùng thì mọi thứ vẫn vậy, một cái kết mở cho chính cuộc đởi của những nhân vật trong phim và chúng ta ngoài đời.
Rồi ai cũng sẽ hạnh phúc thôi nên mn hãy hạnh phúc đi nhé.
Mạch phim mình thấy vẫn ko được chắc cho lắm nhưnh vậy là ok với phim chyển thể rồi.
Chúc mn giáng sinh ấm áp hạnh phúc nha. ^^

Hihi ^^

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *